山中

宋代 方岳
漫道高眠晝掩關,南岡北嶺幾曾閒。 隰桑已作蝦蟆眼,山筍蛙窺虎豹斑。 一味懶堪醫傳僻,五窮技不害詩孱。 著身何幸山岩裹,多閱人間百險艱。
màn dào gāo mián zhòu yǎn guān   nán gāng běi lǐng zēng xián  
sāng zuò yǎn   shān sǔn kuī bào bān  
wèi lǎn kān chuán   qióng hài shī càn  
zhe shēn xìng shān yán guǒ   duō yuè rén jiān bǎi xiǎn jiān