山中

宋代 方岳
寂寞空山久掩扉,殘書誰與解重圍。 推豗時作橐駝坐,恍惚化為蝴蝶飛。 春事已歸雙雪鬢,生涯盡在一荷衣。 夜寒扣角悲聲壯,但得牛肥道亦肥。
kōng shān jiǔ yǎn fēi   cán shū shuí jiě chóng wéi  
tuī huī shí zuò tuó tuó zuò   huǎng huà wèi dié fēi  
chūn shì guī shuāng xuě bìn   shēng jǐn zài  
hán kòu jiǎo bēi shēng zhuàng   dàn niú féi dào féi