山中

宋代 曹勛
告才吾君得掛冠,交親猶肯問平安。 連天秋色雁已過,滿檻竹聲風逗寒。 對客杯盤心共醉,催人節物歲將闌。 但知適意山林去,不覺山頭行路難。
gào cái jūn guà guān   jiāo qīn yóu kěn wèn píng ān
lián tiān qiū yàn guò   mǎn 滿 kǎn zhú shēng fēng dòu hán
duì bēi pán xīn gòng zuì   cuī rén jié suì jiāng lán
dàn zhī shì shān lín   jué shān tóu xíng nán