山齋疏陋每焚香旁舍聞之而齋中不甚覺蓋香隨

宋代 鄭剛中
聞時清透骨,聚處細成緺。 灰厚火得所,山深風奈何。 四窗都紙破,比捨得香多。 利彼與自利,吾心寧有他。
wén shí qīng tòu   chù chéng guā
huī hòu huǒ de suǒ   shān shēn fēng nài
chuāng dōu zhǐ   shè xiāng duō
  xīn níng yǒu