山齋霜寒

宋代 鄭剛中
山齋僅容身,寒到不嫌窄。 小窗壓茅檐,虛靜自生白。 寂寥賢聖心,顛倒文書冊。 限以一簾垂,中外塵事隔。 時於高樹杪,野鳥翻凍翻。 南方得此冬,天用享孤客。 祗恐明朝晴,復作三春色。 長橋楓葉落,終有吳江憶。
shān zhāi jǐn róng shēn   hán dào xián zhǎi
xiǎo chuāng máo yán   jìng shēng bái
liáo xián shèng xīn   diān dǎo wén shū
xiàn lián chuí   zhōng wài chén shì
shí gāo shù miǎo   niǎo fān dòng fān
nán fāng dōng   tiān yòng xiǎng
zhī kǒng míng cháo qíng   zuò sān chūn
cháng qiáo fēng luò   zhōng yǒu jiāng