山月行(一作關山月)

唐代 皎然
家家望秋月,不及秋山望。山中萬境長寂寥, 夜夜孤明我山上。海人皆言生海東,山人自謂出山中。 憂虞歡樂皆占月,月本無心同不同。自從有月山不改, 古人望盡今人在。不知萬世今夜時,孤月將□誰更待。
jiā jiā wàng qiū yuè   qiū shān wàng shān zhōng wàn jìng zhǎng liáo  
míng shān shàng hǎi rén jiē yán shēng hǎi dōng   shān rén wèi chū shān zhōng
yōu huān jiē zhàn yuè   yuè běn xīn tóng tóng cóng yǒu yuè shān gǎi  
rén wàng jǐn jīn rén zài zhī wàn shì jīn shí   yuè jiāng   shuí gèng dài