山園四詠·風露亭

宋代 姜特立
萬物冒春暉,紅紫競芳節。 唯此玉井蓮,迥與眾品別。 雅受冷風吹,復愛露華潔。 亭亭立波上,晚意頗愁絕。 疑是姑射仙,半夜集瑤闕。 清虛不染塵,瀟灑更宜月。 我慚窮陋質,對此冰與雪。 安得謫仙人,超遙俯清澈。 把酒一高吟,玉色相映發。
wàn mào chūn huī   hóng jìng fāng jié  
wéi jǐng lián   jiǒng zhòng pǐn bié  
shòu lěng fēng chuī   ài huá jié  
tíng tíng shàng   wǎn chóu jué  
shì shè xiān   bàn yáo quē  
qīng rǎn chén   xiāo gèng yuè  
cán qióng lòu zhì   duì bīng xuě  
ān zhé xiān rén   chāo yáo qīng chè  
jiǔ gāo yín   xiàng yìng