山崦

宋代 韓淲
山崦昏濛雨,溪流冷落風。隔城須會友,閉戶獨衰翁。 交氣游譚外,存神燕息中。可容諸念起,應與此心同。
shān yān hūn méng   liú lěng luò fēng chéng huì yǒu   shuāi wēng    
jiāo yóu tán wài   cún shén yàn zhōng róng zhū niàn yīng   xīn tóng