山雪齋

宋代 鄭元祐
山中太始雪,玉光郁巑岏。積之非歲月,坐而閱暑寒。 純白既不變,空明諒非難。懸冰松梢墮,危石澗底蟠。 維時古真人,頭峨切雲冠。閔世方內熱,憂喜虧其完。 燕坐以觀復,一念萬劫寬。問之何因耳?笑指青琅玕。
shān zhōng tài shǐ xuě   guāng cuán wán zhī fēi suì yuè   zuò ér yuè shǔ hán
chún bái biàn   kōng míng liàng fēi nàn xuán bīng sōng shāo duò   wēi shí jiàn pán
wéi shí zhēn rén   tóu é qiè yún guān mǐn shì fāng nèi   yōu kuī wán
yàn zuò guān   niàn wàn jié kuān wèn zhī yīn ěr   xiào zhǐ qīng láng gān