山行憩田舍老父出迎以黃柑白酒為餉

宋代 孫覿
藜杖扶來雪滿簪,諄諄好語意深深。酒傾白墮杯行玉,橘破黃苞坐飣金。 醉起莫辭田父肘,甘餘須識野人心。匆匆不盡遮留意,挽袖丁寧更一臨。
zhàng lái xuě mǎn 滿 zān   zhūn zhūn hǎo shēn shēn jiǔ qīng bái duò bēi xíng   huáng bāo zuò dìng jīn
zuì tián zhǒu   gān shí rén xīn cōng cōng jìn zhē liú   wǎn xiù dīng níng gèng lín