山行見孤松成詠

唐代 張宣明
孤松郁山椒,肅爽凌清霄。既挺千丈干,亦生百尺條。 青青恆一色,落落非一朝。大廈今已構,惜哉無人招。 寒霜十二月,枝葉獨不凋。
sōng shān jiāo   shuǎng líng qīng xiāo tǐng qiān zhàng gàn   shēng bǎi chǐ tiáo
qīng qīng héng   luò luò fēi zhāo shà jīn gòu   zāi rén zhāo
hán shuāng shí èr yuè   zhī diāo