山行八韻

宋代 胡仲弓
山行有奇觀,勝處每自省。 振策響岩石,探入煙霞境。 洗耳聽泉聲,緩步踏松影。 幽鳥吟清風,塵夢忽喚醒。 一僧從吾游,策蹇度峻岭。 山家喜客來,呼兒瀹新茗。 班荊坐茅檐,款話清晝永。 何日遂歸耕,來此謀二頃。
shān xíng yǒu guān   shèng chù měi xǐng  
zhèn xiǎng yán shí   tàn yān xiá jìng  
ěr tīng quán shēng   huǎn sōng yǐng  
yōu niǎo yín qīng fēng   chén mèng huàn xǐng  
sēng cóng yóu   jiǎn jùn lǐng  
shān jiā lái   ér yuè xīn míng  
bān jīng zuò máo yán   kuǎn huà qīng zhòu yǒng  
suì guī gēng   lái móu èr qǐng