山行

宋代 方岳
住世間須出世間,世情何事苦牽攀。 蟠胸自作三分國,覿面相懸兩戒山。 大好閉門贏得睡,不多識字煞妨閒。 長須赤腳頑於我,未必淳風不再還。
zhù shì jiān chū shì jiān   shì qíng shì qiān pān  
pán xiōng zuò sān fēn guó   覿 miàn xiāng xuán liǎng jiè shān  
hǎo mén yíng de shuì   duō shí shā fáng xián  
cháng chì jiǎo wán   wèi chún fēng zài hái