山行

宋代 韓淲
家住疏疏短短籬,並山支徑自登躋。寒雲四垂天慘慘,老木環鎖風淒淒。 身從荒園叩古寺,眼暗孤城帶清溪。尋僧與客少談勝,興罷歸來烏夜啼。
jiā zhù shū shū duǎn duǎn   bìng shān zhī jìng dēng hán yún chuí tiān cǎn cǎn lǎo   huán suǒ fēng    
shēn cóng huāng yuán kòu   yǎn àn chéng dài qīng xún sēng shǎo tán shèng xīng   guī lái