山行

宋代 方岳
聲名空自落人間,要是龍鱗不可攀。 春水白鷗多載酒,夕陽黃犢飽看山。 老吾於傳懶我癖,之子有詩忙是閒。 四海流傳如見問,為言飛鳥倦知還。
shēng míng kōng luò rén jiān   yào shì lóng lín pān  
chūn shuǐ bái ōu duō zài jiǔ   yáng huáng bǎo kàn shān  
lǎo chuán lǎn   zhī yǒu shī máng shì xián  
hǎi liú chuán jiàn wèn   wéi yán fēi niǎo juàn zhī hái