山行

宋代 方岳
山欲窈而深,路欲繚而曲。 向來始開荒,惟恐日不足。 松行四五里,雲繞上下谷。 振衣千仞岡,邀月噴橫玉。 於今曾幾何,此與不可續。 一筇筋力疲,籃筍或更仆。 平生愛山心,安得兩黃鵠。 昔如鴻翩翻,今如驅侷促。 盛衰固其常,細甚太倉粟。 付之琉璃黃,澆以葡萄綠。 吾州固多士,霞佩相上下。 懿哉考亭老,伊洛與並駕。 清調薦鼎彝,黃琮加繅藉。 遂令晉之鄙,嗜學如嗜炙。 豈徒挾老筆,秋風趁雄跨。 奇文吐寒芒,明月夜相射。 要當抱遺經,與帝陳廣廈。 平津二三策,夫我則不暇。 士以哭識先,蘭鮑在所化。 行矣其勉旃,勿為子虛詫。
shān yǎo ér shēn   liáo ér  
xiàng lái shǐ kāi huāng   wéi kǒng  
sōng xíng   yún rào shàng xià  
zhèn qiān rèn gāng   yāo yuè pēn héng  
jīn céng    
qióng jīn   lán sǔn huò gēng  
píng shēng ài shān xīn   ān liǎng huáng  
hóng piān fān   jīn  
shèng shuāi cháng   shén tài cāng  
zhī liú li huáng   jiāo tao  
zhōu duō shì   xiá pèi xiāng shàng xià  
zāi kǎo tíng lǎo   luò bìng jià  
qīng diào 調 jiàn dǐng   huáng cóng jiā sāo jiè  
suì lìng jìn zhī   shì xué shì zhì  
xié lǎo   qiū fēng chèn xióng kuà  
wén hán máng   míng yuè xiāng shè  
yào dāng bào jīng   chén guǎng shà  
píng jīn èr sān   xiá  
shì shí xiān   lán bào zài suǒ huà  
xíng miǎn zhān   wèi chà