山翁亭

宋代 韓淲
東山高處山翁亭,群峰巉絕環障屏。遠者紫翠近者青,天淡淡兮風泠泠。 人間紛如凡骨腥,我欲飛仙跨雲軿。問翁何在游帝庭,寒氣倏然驚酒醒。
dōng shān gāo chù shān wēng tíng   qún fēng chán jué huán zhàng píng yuǎn zhě cuì jìn zhě qīng tiān   dàn dàn fēng líng líng    
rén jiān fēn fán xīng   fēi xiān kuà yún pēng 軿 wèn wēng zài yóu tíng hán   shū rán jīng jiǔ xǐng