山亭行題鰲海施厚確遺照

宋代 章甫
山居超塵域,山城半離即。距城構山亭,亭在雲山側。 亭外護花欄,欄勢隨迂直。桃竹柳芝蘭,面面環亭植。 借問誰主人,春花報消息。曰有儒者風,夙優才與德。 德是好秉彝,才乃擅奇特。奇才處囊錐,文章應報國。 昊才亦愛才,玉樓召記逼。因之降石麒,薪傳火不熄。 遊學鯤沙東,來從鰲海北。學海家有源,還脩弟子職。 了了讀父書,一一羅記憶。持照索予題,其情正孔亟。 神交贈以言,敢惜金如墨。信手而疾書,知心了無惑。 昔慕荊州名,恨不荊州識。今晤荊州圖,幸仗虎頭力。 點綴盡生機,古道存顏色。可知是淑人,其儀本不忒。 偕童不偕冠,天真無粉飾。問訊亦何心,未可機械測。 古來容膝安,毋乃太偪仄。今茲抱膝吟,悠悠意自得。 消受一事無,坐忘年萬億。乾坤此山亭,渾然無終極。
shān chāo chén   shān chéng bàn chéng gòu shān tíng tíng   zài yún shān    
tíng wài huā lán   lán shì suí zhí táo zhú liǔ zhī lán miàn   miàn huán tíng zhí    
jiè wèn shuí zhǔ rén   chūn huā bào xiāo xi yuē yǒu zhě fēng   yōu cái    
shì hǎo bǐng   cái nǎi shàn cái chǔ náng zhuī wén   zhāng yìng bào guó    
hào cái ài cái   lóu zhào yīn zhī jiàng shí xīn   chuán huǒ    
yóu xué kūn shā dōng   lái cóng áo hǎi běi xué hǎi jiā yǒu yuán hái   xiū zhí    
liǎo liǎo shū   luó chí zhào suǒ   qíng zhèng kǒng    
shén jiāo zèng yán   gǎn jīn xìn shǒu ér shū zhī   xīn liǎo huò    
jīng zhōu míng   hèn jīng zhōu shí jīn jīng zhōu xìng   zhàng tóu    
diǎn zhuì jǐn shēng   dào cún yán zhī shì shū rén   běn    
xié tóng xié guān   tiān zhēn fěn shì wèn xùn xīn wèi   xiè    
lái róng ān   nǎi tài jīn bào yín yōu   yōu    
xiāo shòu shì   zuò wàng nián wàn qián kūn shān tíng hún   rán zhōng