山水圖歌

宋代 呂本中
君不見南江老龍夜不眠,令我破屋開青天。千岩倒壁卷角上,一榻卻在洪濤前。 又不見江頭古木一尺圍,猿猱接手懸高枝。雨中寒蘆披靡去,天際風帆先後歸。 陳生故是可憐人,筆雖未到心已親。南村北村渴欲死,怪此一室無纖塵。 鄭虔祁岳不解奇,韓干畫馬空多肥。萬里咫尺君得之,更看湘江雷雨垂。
jūn jiàn nán jiāng lǎo lóng mián   lìng kāi qīng tiān qiān yán dào juǎn jiǎo shàng   què zài hóng tāo qián    
yòu jiàn jiāng tóu chǐ wéi   yuán náo jiē shǒu xuán gāo zhī zhōng hán tiān   fēng fān xiān hòu guī    
chén shēng shì lián rén   suī wèi dào xīn qīn nán cūn běi cūn guài   shì xiān chén    
zhèng qián yuè jiě   hán gàn huà kōng duō féi wàn zhǐ chǐ jūn zhī gèng   kàn xiāng jiāng léi chuí