山水圖

宋代 呂本中
君家茅屋低蓬蒿,客來頗厭蛙蚓號。何得有此山突兀,氣壓太華陵嵩高。 坐看遠澗受懸瀑,似聽跬步鳴秋濤。槎牙老樹半枯死,上倚絕壁緣飛猱。 我行日畏盜賊逼,敢厭瘴癘多腥臊。偶逢坐穩懶歸去,豁達眼界無纖毫。 嶺南山水固多異,恨無中州清淑氣。對君圖障心恍然,便如太華嵩高前。 君但對此能高眠,當有好句令君傳。
jūn jiā máo péng hāo   lái yàn yǐn hào de yǒu shān   tài huá líng sōng gāo    
zuò kàn yuǎn jiàn shòu xuán bào   shì tīng kuǐ míng qiū tāo chá lǎo shù bàn shàng   jué yuán fēi náo    
xíng wèi dào zéi   gǎn yàn zhàng duō xīng sāo ǒu féng zuò wěn lǎn guī huò   yǎn jiè xiān háo    
lǐng nán shān shuǐ duō   hèn zhōng zhōu qīng shū duì jūn zhàng xīn huǎng rán biàn   便 tài huà sōng gāo qián    
jūn dàn duì néng gāo mián   dāng yǒu hǎo lìng jūn chuán