山十詩以孟夏草木長遶屋樹扶疏為韻

宋代 陸游
萬物備於我,本來無欠余。 窶儒可憐生,西抹復東塗。 斯文如大廈,傾壤要力扶。 犬子真鼠輩,辛苦賣子虛。
wàn bèi   běn lái qiàn
lián shēng   西 dōng
wén shà   qīng rǎng yào
quǎn zhēn shǔ bèi   xīn mài