山上樹(一作桂)

唐代 於武陵
日暖上山路,鳥啼知已春。忽逢幽隱處,如見獨醒人。 石冷開常晚,風多落亦頻。樵夫應不識,歲久伐為薪。
nuǎn shàng shān   niǎo zhī chūn féng yōu yǐn chǔ   jiàn xǐng rén
shí lěng kāi cháng wǎn   fēng duō luò pín qiáo yīng shí   suì jiǔ wéi xīn