山禽

宋代 韓淲
勢路權門不負人,林亭花竹且藏身。山禽地瘴嘲啾叫,又使無明動一塵。
shì quán mén rén   lín tíng huā zhú qiě cáng shēn shān qín zhàng cháo jiū jiào yòu   shǐ 使 míng dòng chén