山枇杷

唐代 元稹
山枇杷,花似牡丹殷潑血。往年乘傳過青山, 正值山花好時節。壓枝凝艷已全開,映葉香苞才半裂。 緊搏紅袖欲支頤,慢解絳囊初破結。金線叢飄繁蕊亂, 珊瑚朵重纖莖折。因風旋落裙片飛,帶日斜看目精熱。 亞水依岩半傾側,籠雲隱霧多愁絕。綠珠語盡身欲投, 漢武眼穿神漸滅。穠姿秀色人皆愛,怨媚羞容我偏別。 說向閒人人不聽,曾向樂天時一說。昨來谷口先相問, 及到山前已消歇。左降通州十日遲,又與幽花一年別。 山枇杷,爾托深山何太拙。天高萬里看不精, 帝在九重聲不徹。園中杏樹良人醉,陌上柳枝年少折。 因爾幽芳喻昔賢,磻谿冷坐權門咽。
shān   huā shì dan yīn xuè wǎng nián chéng chuán guò qīng shān  
zhèng zhí shān huā hǎo shí jié zhī níng yàn quán kāi   yìng xiāng bāo cái bàn liè
jǐn hóng xiù zhī   màn jiě jiàng náng chū jié jīn xiàn cóng piāo fán ruǐ luàn  
shān duǒ zhòng xiān jīng zhé yīn fēng xuán luò qún piàn fēi   dài xié kàn jīng
shuǐ yán bàn qīng   lóng yún yǐn duō chóu jué zhū jǐn shēn tóu  
hàn yǎn chuān 穿 shén jiàn miè nóng 姿 xiù rén jiē ài   yuàn mèi xiū róng piān bié
shuō xiàng xián rén rén tīng   céng xiàng tiān shí shuō zuó lái kǒu xiān xiāng wèn  
dào shān qián xiāo xiē zuǒ jiàng tōng zhōu shí chí   yòu yōu huā nián bié
shān   ěr tuō shēn shān tài zhuō tiān gāo wàn kàn jīng  
zài jiǔ zhòng shēng chè yuán zhōng xìng shù liáng rén zuì   shàng liǔ zhī nián shào zhé
yīn ěr yōu fāng xián   pán 谿 lěng zuò quán mén yàn