山鳥

宋代 韓淲
春晚雨時晴,隔檐山鳥鳴。留連因共話,拓落又閒行。 不選呢喃語,從教格磔聲。酒來誰可飲,吾亦小詩成。
chūn wǎn shí qíng   yán shān niǎo míng liú lián yīn gòng huà   tuò luò yòu xián xíng
xuǎn nán   cóng jiào zhé shēng jiǔ lái shuí yǐn   xiǎo shī chéng