剡民望回再回剡宿陳公嶺

宋代 陳著
夜宿雲閒第一峰,一雞鳴動萬山空。 薄餐菜飯留中火,牢著芒鞋踏上風。 高處更無塵隔礙,滿空惟有理玲瓏。 睦時此意平生樂,山下人誰此樂同。
宿 yún xián fēng   míng dòng wàn shān kōng  
báo cān cài fàn liú zhōng huǒ   láo zhù máng xié shàng fēng  
gāo chù gèng chén ài   mǎn 滿 kōng wéi yǒu líng lóng  
shí píng shēng   shān xià rén shuí tóng