山口阻風

宋代 陳師道
夕風朝未回,來雲去為雨。 繫舟直山口,天意遽如許。 濤風兩方斗,丘原莫當怒。 兩山為俯仰,一鳥不得度。 臨深負高枕,偷生寧得所。 歷歷數過帆,當塗氣如虎。 快意亦適然,淹泊豈吾取。 泝洄更去留,未易相爾汝。 行登東山顛,壯觀前未睹。 九澤不滿眼,五丈才一縷。 茲山昔誰游,巨野傳自古。 菰魚無凶年,末利猶不御。 荷隩活萬人,梨埒視千戶。 東方富絲麻,小市藏百賈。 連檣自南北,行談雜秦楚。 向晚風力微,湖清魚可數。 空倉鳥烏樂,外舍窗扉語。 身非天下惜,家無十金聚。 欲留盜賊迫,欲去波濤怒。 兩者爾何從,一死吾未與。
fēng cháo wèi huí   lái yún wèi  
zhōu zhí shān kǒu   tiān  
tāo fēng liǎng fāng dòu   qiū yuán dāng  
liǎng shān wèi yǎng   niǎo de  
lín shēn gāo zhěn   tōu shēng níng de suǒ  
shǔ guò fān   dāng  
kuài shì rán   yān  
huí gèng liú   wèi xiāng ěr  
xíng dēng dōng shān diān   zhuàng guān qián wèi  
jiǔ mǎn 滿 yǎn   zhàng cái  
shān shuí yóu   chuán  
xiōng nián   yóu  
ào huó wàn rén   liè shì qiān  
dōng fāng   xiǎo shì cáng bǎi jiǎ  
lián qiáng nán běi   xíng tán qín chǔ  
xiàng wǎn fēng wēi   qīng shǔ  
kōng cāng niǎo   wài shè chuāng fēi  
shēn fēi tiān xià   jiā shí jīn  
liú dào zéi   tāo  
liǎng zhě ěr cóng   wèi