山居雜詩九十首

宋代 曹勛
真隱古招提,長林如磔蝟。 雖有群山峰,所欠一支水。 草木乏秀潤,岩竇燥肌理。 安能借僧錫,卓處泉涌沸。
zhēn yǐn zhāo   cháng lín zhé wèi
suī yǒu qún shān fēng   suǒ qiàn zhī shuǐ
cǎo xiù rùn   yán dòu zào
ān néng jiè sēng   zhuó chù quán yǒng fèi