山居雜詩九十首

宋代 曹勛
半夜秋風高,便覺殘暑退。 一涼精神醒,終夕枕簟愧。 我老念病役,生病為形贅。 永懷忘形友,寒暑孰能累。
bàn qiū fēng gāo   biàn 便 jué cán shǔ tuì 退
liáng jīng shén xǐng   zhōng zhěn diàn kuì
lǎo niàn bìng   shēng bìng wèi xíng zhuì
yǒng huái wàng xíng yǒu   hán shǔ shú néng lèi