山居雜詩九十首

宋代 曹勛
手種亭下松,偃蓋出雲外。 攀條喜修干,為我發清吹。 曉庭風瑟縮,夜月金鎖碎。 種久方來歸,對之顏有愧。
shǒu zhǒng tíng xià sōng   yǎn gài chū yún wài
pān tiáo xiū gàn   wèi qīng chuī
xiǎo tíng fēng suō   yuè jīn suǒ suì
zhǒng jiǔ fāng lái guī   duì zhī yán yǒu kuì