山居雜詩九十首

宋代 曹勛
台山無牡丹,單葉已最貴。 斗檻數花爾,便欲發光氣。 珍重莫肯折,如天藏地秘。 西都每興懷,此賞殆夢寐。
tái shān dan   dān zuì guì
dòu kǎn shù huā ěr   biàn 便 guāng
zhēn zhòng kěn zhé   tiān cáng
西 dōu měi xīng huái   shǎng dài mèng mèi