山居雜詩九十首

宋代 曹勛
江海吹天風,飛舞散千壠。 橫斜任所適,光麗世非種。 險穢已平治,屋背欲洶湧。 年豐此兆之,有秋高可拱。
jiāng hǎi chuī tiān fēng   fēi sàn qiān lǒng  
héng xié rèn suǒ shì   guāng shì fēi zhǒng  
xiǎn huì píng zhì   bèi xiōng yǒng  
nián fēng zhào zhī   yǒu qiū gāo gǒng