山居雜詩九十首

宋代 曹勛
小圃藝花竹,春末已繁秀。 土脈得鋤斸,枝葉易秀茂。 久以告老病,未免閉圭竇。 相忘無芥蒂,一二約親舊。
xiǎo huā zhú   chūn fán xiù
mài chú zhǔ   zhī xiù mào
jiǔ gào lǎo bìng   wèi miǎn guī dòu
xiāng wàng jiè   èr yuē qīn jiù