山居四首 其二
鍊盡人間機巧,卻能隨處安閒。雲深舊迷歸路,木落今見他山。
liàn
鍊
jìn
盡
rén
人
jiān
間
jī
機
qiǎo
巧
,
què
卻
néng
能
suí
隨
chù
處
ān
安
xián
閒
yún
。
shēn
雲
jiù
深
mí
舊
guī
迷
lù
歸
mù
路
,
luò
木
jīn
落
jiàn
今
tā
見
shān
他
山
。