山居

宋代 韓淲
絕愛青山恨隔城,每登樓處動吟情。老身一出京城後,卻被山迷句不成。
jué ài qīng shān hèn chéng   měi dēng lóu chù dòng yín qíng lǎo shēn chū jīng chéng hòu què   bèi shān chéng