山居

唐代 長孫佐輔
看書愛幽寂,結宇青冥間。飛泉引風聽,古桂和雲攀。 地深草木稠,境靜魚鳥閒。陰氣晚出谷,朝光先照山。 有時獨杖藜,入夜猶啟關。星昏歸鳥過,火出樵童還。 神體自和適,不是離人寰。
kàn shū ài yōu   jié qīng míng jiān fēi quán yǐn fēng tīng   guì yún pān
shēn cǎo chóu   jìng jìng niǎo xián yīn wǎn chū   cháo guāng xiān zhào shān
yǒu shí zhàng   yóu guān xīng hūn guī niǎo guò   huǒ chū qiáo tóng hái
shén shì   shì rén huán