山居

宋代 馮時行
溪帶三弓地,山開一蓋天。 茅檐低沒霧,藤路細迷懸。 惡草翻新耨,獰彪突舊穿。 爭雞喧臂膊,靜鷺立攣拳。 翠著衣襟濕,嵐薰草樹鮮。 老夫甘廢棄,末路寄沈綿。 水出桃源俗,人來谷口賢。 心期如水冷,世事絕風傳。 瘠瘵高眠穩,疏慵入靜便。 酒缸開半熟,茶餅索新煎。 溫飽無餘事,安閒得剩年。 勝游欣此始,妄想置從前。 出處非吾浪,乘除計亦全。 況因心地靜,粗了佛家緣。 零落餘生在,寧無火裹蓮。
dài sān gōng   shān kāi gài tiān
máo yán méi   téng xuán
è cǎo fān xīn nòu   níng biāo jiù chuān 穿
zhēng xuān   jìng luán quán
cuì zhù jīn shī   lán xūn cǎo shù xiān
lǎo gān fèi   shěn mián 綿
shuǐ chū táo yuán   rén lái kǒu xián
xīn shuǐ lěng   shì shì jué fēng chuán
zhài gāo mián wěn   shū yōng jìng biàn 便
jiǔ gāng kāi bàn shú   chá bǐng suǒ xīn jiān
wēn bǎo shì   ān xián shèng nián
shèng yóu xīn shǐ   wàng xiǎng zhì cóng qián
chū chù fēi làng   chéng chú quán
kuàng yīn xīn jìng   le jiā yuán
líng luò shēng zài   níng huǒ guǒ lián