山居

清代 際醒
為愛林泉趣頗饒,市廛隔絕路迢遙。千重竹樹居幽僻,一個蒲團坐寂寥。 晝靜窗中山色澹,日高簾外鳥聲嬌。定回滿目皆生意,乘興扶筇過小橋。 疏拙難堪應世情,餘生贏得寄柴荊。且無活計卷唇,盡有家私折腳鐺。 亭畔開池宜浣月,籬邊種菊喜餐英。敢雲野況齊安養,差勝人間閒利名。
wèi ài lín quán ráo   shì chán jué tiáo yáo qiān zhòng zhú shù yōu   tuán zuò liáo
zhòu jìng chuāng zhōng shān dàn   gāo lián wài niǎo shēng jiāo dìng huí mǎn 滿 jiē shēng   chéng xìng qióng guò xiǎo qiáo
shū zhuō nán kān yìng shì qíng   shēng yíng de chái jīng qiě huó juǎn chún     jǐn yǒu jiā shé jiǎo chēng
tíng pàn kāi chí huàn yuè   biān zhǒng cān yīng gǎn yún kuàng ān yǎng   chà shèng rén jiān xián míng