山靜

宋代 韓淲
山靜不嫌雞犬聲,閒身隨意了陰晴。柴扉終日其誰問,梅徑有時還自行。 一曲澗流雖淺澹,數株花蕊甚分明。床頭周易初無恙,酒困茶醒底用情。
shān jìng xián quǎn shēng   xián shēn suí le yīn qíng chái fēi zhōng shuí wèn méi   jìng yǒu shí hái xíng    
jiàn liú suī qiǎn dàn   shù zhū huā ruǐ shén fēn míng chuáng tóu zhōu chū yàng jiǔ   kùn chá xǐng yòng qíng