山間逢梅

宋代 方岳
自脫羸驂野水濱,隔橋孤倚欲迎人。 經年不睹雪霜面,一夜頓回天地春。 姑射仙猶疑昨夢,首陽人恐是前身。 歲寒莫問何晚,畢晚竟凡花落後塵。
tuō léi cān shuǐ bīn   qiáo yíng rén  
jīng nián xuě shuāng miàn   dùn huí tiān chūn  
shè xiān yóu zuó mèng   shǒu yáng rén kǒng shì qián shēn  
suì hán wèn wǎn   wǎn jìng fán huā luò hòu chén