山家暮春

宋代 陸游
行飯獨相羊,扶藜過野塘。 晴光生蝶粉,暖律變鶯吭。 美群兒競,蠶飢小婦忙。 深知遊宦惡,窮死勿離鄉。
xíng fàn xiāng yáng   guò táng
qíng guāng shēng dié fěn   nuǎn biàn yīng kēng
měi qún ér jìng   cán xiǎo máng
shēn zhī yóu huàn è   qióng xiāng