上知己

宋代 馮時行
十年宦海塵埃客,文墨於人有底功。 天遠寧知心匪石,官卑不許氣如虹。 唐雖未老行將老,衍不應窮究竟窮。 何日得君天上去,收雲拾雨借長風。
shí nián huàn hǎi chén āi   wén rén yǒu gōng
tiān yuǎn níng zhī xīn fěi shí   guān bēi hóng
táng suī wèi lǎo xíng jiāng lǎo   yǎn yīng qióng jiū jìng qióng
de jūn tiān shǎng   shōu yún shí jiè cháng fēng