上曾子固

宋代 孔平仲
海邦窮僻想知音,疋馬春風入岱陰。千里山川忘道遠,一門兄弟辱恩深。 發揚底滯先生德,振拔崎嶇長者心。更以詩篇壯行色,東歸勝挾萬黃金。
hǎi bāng qióng xiǎng zhī yīn   chūn fēng dài yīn qiān shān chuān wàng dào yuǎn   mén xiōng ēn shēn    
yáng zhì xiān sheng   zhèn zhǎng zhě xīn gèng shī piān zhuàng xíng dōng   guī shèng xié wàn huáng jīn