上元過祥符僧可久房,蕭然無燈火

宋代 蘇軾
門前歌舞斗分朋,一室清風冷欲冰。 不把琉璃閒照佛,始知無盡本無燈。
mén qián dòu fēn péng   shì qīng fēng lěng bīng
liú li xián zhào   shǐ zhī jìn běn dēng