上陽白髮人-愍怨曠也

唐代 白居易
上陽人,紅顏闇老白髮新。綠衣監使守宮門, 一閉上陽多少春。玄宗末歲初選入,入時十六今六十。 同時採擇百餘人,零落年深殘此身。憶昔吞悲別親族, 扶入車中不教哭。皆雲入內便承恩,臉似芙蓉胸似玉。 未容君王得見面,已被楊妃遙側目。妒令潛配上陽宮, 一生遂向空房宿。宿空房,秋夜長,夜長無寐天不明。 耿耿殘燈背壁影,蕭蕭暗雨打窗聲。春日遲, 日遲獨坐天難暮。宮鶯百囀愁厭聞,梁燕雙棲老休妒。 鶯歸燕去長悄然,春往秋來不記年。唯向深宮望明月, 東西四五百回圓。今日宮中年最老,大家遙賜尚書號。 小頭鞋履窄衣裳,青黛點眉眉細長。外人不見見應笑, 天寶末年時世妝。上陽人,苦最多。少亦苦,老亦苦, 少苦老苦兩如何。君不見昔時呂向美人賦, 又不見今日上陽白髮歌。
shàng yáng rén   hóng yán àn lǎo bái xīn jiān shǐ 使 shǒu gōng mén  
shang yáng duō shǎo chūn xuán zōng suì chū xuǎn   shí shí liù jīn liù shí
tóng shí cǎi bǎi rén   líng luò nián shēn cán shēn tūn bēi bié qīn  
chē zhōng jiào jiē yún nèi biàn 便 chéng ēn   liǎn shì róng xiōng shì
wèi róng jūn wáng jiàn miàn   bèi yáng fēi yáo lìng qián pèi shàng yáng gōng  
shēng suì xiàng kōng fáng 宿 宿 kōng fáng   qiū zhǎng   zhǎng mèi tiān míng
gěng gěng cán dēng bèi yǐng   xiāo xiāo àn chuāng shēng chūn chí  
chí zuò tiān nán gōng yīng bǎi zhuàn chóu yàn wén   liáng yàn shuāng lǎo xiū
yīng guī yàn zhǎng qiǎo rán   chūn wǎng qiū lái nián wéi xiàng shēn gōng wàng míng yuè  
dōng 西 bǎi huí yuán jīn gōng zhōng nián zuì lǎo   jiā yáo shàng shū hào
xiǎo tóu xié zhǎi shang   qīng dài diǎn méi méi cháng wài rén jiàn jiàn yīng xiào  
tiān bǎo nián shí shì zhuāng shàng yáng rén   zuì duō shǎo   lǎo  
shǎo lǎo liǎng jūn jiàn shí xiàng měi rén  
yòu jiàn jīn shàng yáng bái