傷王司徒褒詩

南北朝 庾信
昔聞王子晉。 輕舉逐神仙。 謂言君積善。 還得嗣前賢。 四海皆流寓。 非為獨播遷。 豈意中台坼。 君當風燭前。 自君鐘鼎族。 江東三百年。 寶刀仍世載。 琱戈本舊傳。 綠紱紆槐綬。 黃金飾侍蟬。 地建忠臣國。 家開孝子泉。 自能枯木潤。 足得流水圓。 以君承祖武。 諸侯無間然。 青衿已對日。 童子即論天。 潁陰珠玉麗。 河陽脂粉妍。 名高六國共。 價重十城連。 辯足觀秋水。 文堪題馬鞭。 回鸞抱書字。 別鶴繞琴弦。 擁旄裁甸服。 垂帷非被邊。 靜亭空系馬。 閒烽直起煙。 不廢披書案。 無妨坐釣船。 茂陵忽多病。 淮陽實未痊。 侍醫逾默默。 神理遂綿綿。 永別張平子。 長埋王仲宣。 柏谷移松樹。 陽陵買墓田。 陜路秋風起。 寒堂已颯焉。 丘楊一搖落。 山火實時燃。 昔了人所羨。 今為人所憐。 世途旦復旦。 人情玄又玄。 故人傷此別。 留恨滿秦川。 定名於此定。 全德以斯全。 唯有山陽笛。 淒餘思舊篇。
wén wáng jìn
qīng zhú shén xiān
wèi yán jūn shàn
hái qián xián
hǎi jiē liú
fēi wéi qiān
zhōng tái chè
jūn dāng fēng zhú qián
jūn zhōng dǐng
jiāng dōng sān bǎi nián
bǎo dāo réng shì zǎi
diāo běn jiù chuán
huái shòu
huáng jīn shì shì chán
jiàn zhōng chén guó
jiā kāi xiào quán
néng rùn
liú shuǐ yuán
jūn chéng
zhū hóu jiàn rán
qīng jīn duì
tóng lùn tiān
yǐng yīn zhū
yáng zhī fěn yán
míng gāo liù guó gòng
jià zhòng shí chéng lián
biàn guān qiū shuǐ
wén kān biān
huí luán bào shū
bié rào qín xián
yōng máo cái diàn
chuí wéi fēi bèi biān
jìng tíng kōng
xián fēng zhí yān
fèi shū àn
fáng zuò diào chuán
mào líng duō bìng
huái yáng shí wèi quán
shì
shén suì mián 綿 mián 綿
yǒng bié zhāng píng zi
zhǎng mái wáng zhòng xuān
bǎi sōng shù
yáng líng mǎi tián
xiá qiū fēng
hán táng yān
qiū yáng yáo luò
shān huǒ shí shí rán
le rén suǒ xiàn
jīn wéi rén suǒ lián
shì dàn dàn
rén qíng xuán yòu xuán
rén shāng bié
liú hèn mǎn 滿 qín chuān
dìng míng dìng
quán quán
wéi yǒu shān yáng
jiù piān