傷庭梧

明代 王鏊
庭前兩梧桐,膚寸手所掇。歲月曾幾何,直上殊挺拔。 峨峨雙幡幢,雲漢相摩戛。謂言召南棠,百歲辭剪伐。 獨嫌清秋夜,障我中天月。星辰互蔽虧,胸次不得豁。 意欲稍去之,惜此方薆郁。颶風忽西來,勢倒滄海竭。 屋瓦盡飛揚,行道多顛蹶。挺然與風爭,倔強蛟龍跋。 終然不自持,劃若崩山坼。杜陵惜楠樹,我意亦恍惚。 信哉昌黎言,木高風必折。勿言勢崔嵬,螻蟻中潛穴。 似聞崇明沙,濱江馬陀窟。萬室隨江流,老少多漂沒。 公胡久彷徨,為此良咄咄。翻惜堂搆初,不種松與柏。
tíng qián liǎng tóng   cùn shǒu suǒ duō suì yuè céng zhí   shàng shū tǐng    
é é shuāng fān zhuàng   yún hàn xiāng jiá wèi yán zhào nán táng bǎi   suì jiǎn    
xián qīng qiū   zhàng zhōng tiān yuè xīng chén kuī xiōng   huō    
shāo zhī   fāng ài fēng lái 西 shì   dào cāng hǎi jié    
jǐn fēi yáng   háng dào duō diān jué tǐng rán fēng zhēng jué   jiàng jiāo lóng    
zhōng rán chí   huà ruò bēng shān chè líng nán shù   huǎng    
xìn zāi chāng yán   gāo fēng zhé yán shì cuī wéi lóu   zhōng qián xué    
shì wén chóng míng shā   bīn jiāng tuó wàn shì suí jiāng liú lǎo   shào duō piāo méi    
gōng jiǔ páng huáng   wèi liáng duō duō fān táng gòu chū   zhǒng sōng bǎi