上巳日與二三子攜酒出遊隨所見輒作數句明日

宋代 蘇軾
薄雲霏霏不成雨,杖藜曉入千花塢。 柯丘海棠吾有詩,獨笑深林誰敢侮。 三杯卯酒人徑醉,一枕春睡日亭午。 竹間老人不讀書,留我閉門誰教汝。 出檐aa26枳十圍大,寫真素壁千蛟舞。 東坡作塘今幾尺,攜酒一勞農工苦。 卻尋流水出東門,壞垣古塹花無主。 臥開桃李為誰妍,對立??相媚嫵。 開樽借草勸行路,不惜春衫污泥土。 褰裳共過春草亭,扣門卻入韓家圃。 轆轤繩斷井深碧,鞦韆索掛人何所。 映簾空復小桃枝,乞漿不見應門女。 南山古台臨斷岸,雪陣翻空迷仰俯。 故人饋我玉葉羹,水冷煙消誰為煮。 崎嶇束蘊下荒徑,婭奼隔花聞好語。 更隨落景盡余樽,卻傍孤城得僧宇。 主人勸我洗足眠,倒床不復聞鐘鼓。 明朝門外泥一尺,始悟三更雨如許。 平生所向無一遂,茲游何事天不阻。 固知我友不終窮,豈弟君子神所予。
báo yún fēi fēi chéng   zhàng xiǎo qiān huā  
qiū hǎi táng yǒu shī   xiào shēn lín shuí gǎn  
sān bēi mǎo jiǔ rén jìng zuì   zhěn chūn shuì tíng  
zhú jiān lǎo rén shū   liú mén shuí jiào  
chū yán   a   a   2   6 aa26 zhǐ shí wéi   xiě zhēn qiān jiāo
dōng zuò táng jīn chǐ   xié jiǔ láo nóng gōng  
què xún liú shuǐ chū dōng mén   huài yuán qiàn huā zhǔ  
kāi táo wèi shuí yán   duì   ?   ? xiāng mèi  
kāi zūn jiè cǎo quàn xíng   chūn shān  
qiān cháng gòng guò chūn cǎo tíng   kòu mén què hán jiā  
lu shéng duàn jǐng shēn   qiū qiān suǒ guà rén suǒ  
yìng lián kōng xiǎo táo zhī   jiāng 漿 jiàn yìng mén  
nán shān tái lín duàn àn   xuě zhèn fān kōng yǎng  
rén kuì gēng   shuǐ lěng yān xiāo shuí wèi zhǔ  
shù yùn xià huāng jìng   chà huā wén hǎo  
gèng suí luò jǐng jǐn zūn   què bàng chéng sēng  
zhǔ rén quàn mián   dǎo chuáng wén zhōng  
míng cháo mén wài chǐ   shǐ sān gēng  
píng shēng suǒ xiàng suì   yóu shì tiān  
zhī yǒu zhōng qióng   kǎi jūn shén suǒ