上十四吟十首

宋代 劉克莊
提鰲批鳳霎時榮,身與浮名孰重輕。 摩詰已為病居士,伯倫終是大先生。 彼拳雞肋恃朝氣,此把蟹螯猶宿酲。 未必頹然真茗艼,老有羞共少年爭。
áo fèng shà shí róng   shēn míng shú zhòng qīng
jié wèi bìng shì   lún zhōng shì xiān sheng
quán shì zhāo   xiè áo yóu 宿 chéng
wèi tuí rán zhēn míng dǐng   lǎo yǒu xiū gòng shào nián zhēng