上清寶鼎詩
人生燭上花,光滅巧妍盡。
春風繞樹頭,日與化工進。
只知雨露貪,不聞零落盡。
我昔飛骨時,慘見當塗墳。
青松靄朝霞,縹緲山丁村。
既死明月魄,無復玻璃魂。
念此一脫灑,長嘯祭崑崙。
醉著鸞皇衣,星斗俯可捫。
rén
人
shēng
生
zhú
燭
shàng
上
huā
花
,
guāng
光
miè
滅
qiǎo
巧
yán
妍
jǐn
盡
。
。
chūn
春
fēng
風
rào
繞
shù
樹
tóu
頭
,
rì
日
yǔ
與
huà
化
gōng
工
jìn
進
。
。
zhǐ
只
zhī
知
yǔ
雨
lù
露
tān
貪
,
bù
不
wén
聞
líng
零
luò
落
jǐn
盡
。
。
wǒ
我
xī
昔
fēi
飛
gǔ
骨
shí
時
,
cǎn
慘
jiàn
見
dāng
當
tú
塗
fén
墳
。
。
qīng
青
sōng
松
ǎi
靄
zhāo
朝
xiá
霞
,
piāo
縹
miǎo
緲
shān
山
dīng
丁
cūn
村
。
。
jì
既
sǐ
死
míng
明
yuè
月
pò
魄
,
wú
無
fù
復
bō
玻
lí
璃
hún
魂
。
。
niàn
念
cǐ
此
yī
一
tuō
脫
sǎ
灑
,
cháng
長
xiào
嘯
jì
祭
kūn
昆
lún
侖
。
。
zuì
醉
zhe
著
luán
鸞
huáng
皇
yī
衣
,
xīng
星
dǒu
斗
fǔ
俯
kě
可
mén
捫
。
。